Kết quả tìm kiếm cho "món đồ ngày xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1655
Khánh Hòa lập hồ sơ đề nghị đưa di sản “Thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Thiên Y A Na tại tỉnh” vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia là cần thiết, tạo cơ sở pháp lý để phát huy giá trị di sản.
Qua ví dụ ở các bài viết trước, ta có thể thấy vốn từ của tiếng Việt bấy giờ vẫn còn hạn chế đối với một số lĩnh vực khoa học kỹ thuật. Mãi đến năm 1942, nhà bác học Hoàng Xuân Hãn mới soạn xong quyển Danh từ khoa học (Toán, Lý, Hóa, Cơ, Thiên Văn) nhằm Việt hóa các từ cần thiết để người đọc/học dễ dàng tiếp thu.
Giữa hàng trăm món ăn hiện đại, những loại bánh quê như bánh da lợn, bánh bò, bánh ít, bánh chuối hấp… vẫn giữ được sức hút riêng, thậm chí có xu hướng được ưa chuộng hơn. Có người mua để ăn cho vui miệng, có người mua vì nhớ hương vị tuổi thơ, cũng có người thích những gì dân dã gọn nhẹ.
Núi Dinh nằm ở phía Đông của Thành phố Hồ Chí Minh hiện lên là một khoảng xanh bình yên, nơi thiên nhiên, lịch sử và đời sống tâm linh hòa quyện tạo nên sức hút riêng biệt.
Không phải ai cũng biết rằng một chiếc bánh mỳ Việt Nam không nhân, vốn chỉ có giá bán từ 5.000 đến 10.000 đồng, lại là một thử thách đối với những người làm bánh, nhất là bí quyết để giữ vỏ giòn.
Mỗi dịp tháng 5, người dân từ khắp mọi miền Tổ quốc lại tụ về xã Kim Liên, tỉnh Nghệ An. Cách đây 136 năm, mảnh đất này đã sinh ra người con ưu tú, Anh hùng dân tộc Hồ Chí Minh - Người đã làm “rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta”.
Giữa Di tích lịch sử - văn hóa Vườn Mít và Cánh đồng Cô Hầu ở xã Kông Bơ La (tỉnh Gia Lai), những dấu tích của nhà Tây Sơn vẫn lặng lẽ hiện diện trong từng gốc cây cổ thụ và thửa ruộng.
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
'Hỡi cô thắt lưng bao xanh/ Có về làng Mái với anh thì về/ Làng Mái có lịch có lề/ Có sông tắm mát, có nghề làm tranh'. Làng Đông Hồ, còn gọi là làng Mái (nay thuộc phường Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh), từ lâu đã được người dân gần xa biết đến với cái tên thân thuộc 'làng tranh Đông Hồ'.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Với người Châu Đốc, nghề làm mắm không chỉ là kế sinh nhai mà còn là cách giữ hương vị quê nhà. Nhiều gia đình đã gắn bó với nghề qua nhiều thế hệ, đưa đặc sản biên giới đi xa.